Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

XIN LỖI, CHUYỆN CÓ THỂ HƠI QUÁ, CÁC BÁC THÔNG CẢM

Thời nay ghế ít đít nhiều
Nên mày phải nhớ những điều sau đây

Ăn chơi là việc của tao
Việc nghĩ việc viết tao giao cho mày
Việc tao ngồi ký suốt ngày
Thực thi việc ấy thì mày thay tao
Việc tao là hưởng lộc cao
Công lên việc xuống lại giao chúng mày
Giao lưu khắp thế gian này
Mở rộng tầm mắt, việc này phải tao
Trèo đèo lội suối gian lao
Tao nghĩ đã kỹ, phải giao cho mày

Lại đây tao bảo câu này
Tao cấm chúng mày nghĩ việc chống tao
Chống tao, tao chả làm sao
Nhưng mày nghĩ bậy nên tao trị mày
Trời cao biển rộng đất dày
Tao đố chúng mày thoát khỏi tay tao
Trên trời ngàn vạn vì sao
Mấy ai hiểu được tình tao với mày

Kính thưa, kính biếu, kính mời
Trong ba kính ấy bác xơi kính nào.
Kinh thưa là kính tầm phào
Kính biếu là kính đưa vào tận tay
Kính mời là kính ăn ngay
Kính lão đắc thọ ngày nay không dùng.

Chúc tết thời nay

Bốn thằng nhà tớ đi tết quan
Ba thằng đầu cúi mặt nghiêm trang
Một thằng phó nháy làm tư liệu
Cất để dành cho lúc nhỡ nhàng

Dân kế nhà mình thật khôn ngoan
Đi tết nhà quan vẫn kỹ càng
Đem theo phó nháy làm nhân chứng
Chứng từ kiểu này thật là "sang"

Hà Nội thì lắm thằng điên
Trong túi đầy tiền lại nói rằng không
Suốt ngày chỉ chạy lông bông
Nói như thánh tướng nhưng không làm gì
Chỉ được cái giỏi sức ì
Bao nhiêu nghị quyết, nghị gì cũng thông

Miền Trung có lắm thằng khôn
Nó đi cửa trước nó luồn cửa sau
Nghị quyết thì thuộc làu làu
Nhưng chỉ áp dụng những câu nó cần

Miền Nam thì lắm thằng sang
Nó ăn như phá, nó làm như điên
Trong túi nó có đồng tiền
Vừa cưới chị một tính liền chị hai
Suốt ngày thích nhậu lai rai
Có một nghị quyết học hoài chẳng thông

Giả ngu
Tiền tỷ chứ đâu phải vài xu
Mắt sáng nào đâu phải ông mù
Quân ông tham nhũng ông không biết
Không biết vì ông muốn giả ngu

Làm to sao ông dám giả ngu
Giả ngu bởi ông có ô dù
Ô dù che chắn ông chẳng sợ
Chẳng sợ công an với nhà tù

Con đường công đạo cứ âm u
Chính tà sai đúng vẫn rối mù
Mong ông lãnh đạo đừng mê ngủ
Mở mắt công lý, chớ gật gù

Ngày xưa sung sức thì nghèo,
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
Ngày xưa sức khỏe tuyệt vời,
Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu.
Ngày xưa sức mạnh như trâu,
Bây giờ công cụ nát nhàu như dưa.
Ngày xưa chẳng kể sớm trưa,
Bây giờ loáng thoáng lưa thưa gọi là.
Ngày xưa như sắt như đồng,
Như đinh đóng cột như rồng phun mưa.
Bây giờ như cải muối dưa,
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu.
Trải qua một cuộc bể dâu.
Ôi thời oanh liệt còn đâu nữa nào.
Nay mai về với Ông Bà,
Nấp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân

Ngày xưa như sắt như đồng

Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa

Bây giờ như cải muối dưa

Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu

Hơn nửa thế kỷ dãi dầu

Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà

Ngày xưa súng ống sáng loà

Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo

Ngày xưa sung sức thì nghèo

Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi

Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi

Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu

Ngày xưa hùng hục như trâu

Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai

Ngày xưa khám phá miệt mài

Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi

Ngày xưa chiến tích để đời

Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa

Ngày xưa bất kể sớm trưa

Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là

Ngày xưa đầu tóc mượt mà

Bây giờ lởm chởm như là đá chông

Bây giờ sống cũng như không

Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta

Bây giờ ôm hận đến già

Cho dù béo tốt cũng là cơm toi

Bây giờ pháo đã xịt ngòi

Gia tài còn lại một vòi nước trong

Ngày xưa vợ đợi bồ mong

Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm

Ngày xưa mặt mũi tinh tươm

Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu mì

Ngày xưa lên ngựa là phi

Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là



Ấy là kể chuyện trong nhà

Sang nhà hàng xóm vẫn là… ngày xưa

Việt Nam ta lại về nhì
Ngoài đường vắng vẻ người đi thẫn thờ
Buồn cho mấy chị buôn cờ
Buồn cho cái đám chực chờ đua xe

Vui cho mấy quán cà phê
Vui cho cái đám lô đề bóng banh
Công an được ngủ ngon lành
Dân phòng không bị mặt xanh nanh vàng

Bệnh viện vẫn được khang trang
Không bị cấp cứu hàng tràng chấn thương
Bố mẹ sung sướng lên giường
Khỏi lo con cái ngoài đường đua xe
Thế đấy.

Sự khác biệt ở những cô gái tuổi 8, 18, 28, 38, 48 và 58, 68 là gì?
8 tuổi - Bạn đưa nàng lên giường và kể cho nàng một câu chuyện.
18 tuổi - Bạn kể cho nàng một câu chuyện và đưa nàng lên giường.
28 tuổi - Bạn không cần kể câu chuyện nào và đưa nàng lên giường.
38 tuổi - Nàng kể cho bạn một câu chuyện và đưa bạn lên giường.
48 tuổi - Bạn kể cho nàng một câu chuyện để tránh phải lên giường.
58 tuổi - Bạn ở lỳ trên giường cả ngày để tránh phải nghe câu chuyện của nàng.
68 tuổi - Bán giường!!!!

A là 1 thanh niên rất Đại Cồ Việt tính hơi Hàng Chuối mà vẫn đậm chất Sơn Tây và hơi bị Lê Đại Hành. Gặp e lần đầu và bị Bích Câu. E nói thẳng muốn a là Hàng Bồ của e. A cảm thấy rất Nguyễn Khoái và cực kỳ Đội Cấn rồi dần dần Hàng Khoai Khương Thượng không chịu nổi, phải về Trung Tự thường xuyên. Hẹn hò e lần đầu ở Hàng Chiếu, e đã Đặng Thai Mai, và e Lò Đúc được một Hàng Chai. Thời gian đầu phải nói là a rất Lê Trực, Liễu Giai và Phạm Sư Mạnh, lúc nào e cũng như ở trên Mã Mây, nhưng e Hàng Hành nhiều quá, dần dà a trở nên rất Hàng Bún, cuối cùng là Đinh Liệt. Anh đã Lê Văn Hưu

Giáo sư môn logic học bị mất kính. Ông bèn suy luận: Ai lấy cắp? Đương nhiên là kẻ cắp rồi. Và tên này có thể bị cận thị, có thể không. Có thể hắn đã có kính, có thể chưa có. Nhưng nếu chưa có làm sao hắn có thể trông thấy kính của mình? Điều này chứng tỏ hắn không bị cận thị. Mà không bị cận thị thì đâu cần tới kính. Từ những giả thuyết trên, có thể kết luận là không ai lấy kính của mình cả. Chắc chắn nó nằm ở đâu đây thôi. Nhưng mình đã nhìn khắp rồi, không thấy gì cả. Mà mình nhìn được như vậy có nghĩa là mình đang đeo kính.

Có một nữ tình báo trong 1 lần đi công tác, không may bị địch bắt. Chúng dùng mọi nhục hình tra khảo nhưng chị nhất quyết không khai 1 lời. Thế là chúng đành dùng đến 1 biện pháp cuối cùng là cưỡng bức chị. Một tên bắt đầu cởi quần áo và show hàng trước mặt chị: "Khai không?"..... Chị nói: "....Hơi khai!"

Chị dạy em. Đứa em hỏi chị : "Tại sao mọi người thích làm "chuyện ấy" thế"?. "Thì cũng giống như mày thích ngoáy mũi mà". "Thế con trai sướng hơn, hay con gái sướng hơn?" "Thế mày ngoáy mũi thì mũi sướng hay ngón tay mày sướng"? "Thế tại sao khi con gái bị cưỡng.....thì sao lại không sướng"? - "Thế có kẻ chọc tay vào mũi mày thì mày có sướng nổi không"? "Thế tại sao con gái đến tháng thì không làm chuyện đấy"? "Mày chảy máu cam thì có muốn ngoáy mũi nữa không"? "Tại sao con trai không thích đeo BCS khi làm chuyện đấy"? "Thế mày ngoáy mũi thì có thích đeo găng không?"

Kính gởi: ban giám đốc Tôi Trần Của Quý, Sau một thời gian suy nghĩ và tìm hiểu chính sách, nay tôi làm đơn này đề nghị được tăng lương bởi những lý do sau Tôi làm công việc cơ bắp. Luôn làm việc dưới sâu. Tư thế làm việc không bình thường, đầu luôn hướng về phía trước. Thường xuyên không được nghỉ cuối tuần. Môi trường làm việc ẩm ướt, chật chội Không được trả lương làm thêm giờ. Vị trí làm việc tăm tối, không khí hay có mùi, không được thông gió. Nhiệt độ nơi làm việc thường xuyên cao. Rất dễ bị mắc các bệnh truyền nhiễm khi làm việc.

Kính gởi: đồng chí Trần Của Quý Sau một thời gian xem xét, đối chiếu với quy định , nay ban giám đốc quyết định không thể tăng lương theo nguyện vọng của đồng chí với những lý do sau: Đồng chí không làm việc liên tục 8 tiếng trong ngày. Đồng chí thường làm việc rất ngắn sau đó lại ngủ ngay. Đồng chí không chấp hành đúng sự phân công của ban lãnh đạo, đã nhiều lần làm việc tại nơi không được phân công. Đồng chí không làm việc một cách tự nguyện, đồng chí chỉ làm việc khi bị cần và luôn đòi hỏi đuợc vuốt ve trước khi bắt đầu vào việc. Chỗ đồng chí làm việc thường rất bẩn, sau khi đồng chí đi khỏi. Đồng chí thường xuyên không tôn trọng quy tắc an toàn lao động, ví dụ đã nhiều lần không chịu mang ủng cao su. Đồng chí làm đơn về hưu trước tuổi 60 quá nhiều. Thỉnh thoảng đồng chí rời vị trí làm việc mặc dầu công việc chưa hoàn thành. Chào thân ái và quyết thắng. Ban giám đốc

Không có nhận xét nào: