Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

CHUYỆN VUI - KHÔNG RÕ TÁC GIẢ

SƯU TẦM - KHÔNG RÕ TÁC GIẢ

Ai sợ ai ?

Cả thế giới phải sợ người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Thế nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm xong mới nói. Vậy người Nhật sợ ai, xin thưa, đó là người Trung Quốc, vì người Trung Quốc không nói cũng làm. Người Nhật luôn đề phòng người Trung Quốc vì Trung Quốc là một cường quốc có tiềm lực quân sự. Vậy xin hỏi người Trung Quốc sợ ai, đó là người Việt Nam, người Việt Nam nói một đằng làm một nẻo ai biết đâu mà lần .


Người VN xin việc!


Chuyện kể rằng có 3 chàng trai, một Lào, một Trung Quốc, một Việt cùng đến 1 công ty nộp đơn xin việc. Trưởng Phòng TCCB mời anh Lào vào hỏi trước:

- Có việc như thế này... Anh xem có làm được không?
- Tôi làm được - Anh Lào hăng hái trả lời.
- Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?

Anh Lào, vốn thật thà như cả dân tộc của mình trả lời:

- 500.000 đồng.


Trưởng Phòng cho anh Lào ra ngoài đợi. Đến lượt anh Trung Quốc vào. Trưởng Phòng TCCB lại hỏi
- Có việc như thế này... Anh xem có làm được không?
- Tôi làm được -
Anh Trung Quốc hăng hái trả lời.
- Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?

Anh Trung Quốc vốn là dân tộc đời sau láu cá hơn đời trước trả lời:

- 1000.000 đồng.
- Ô đắt quá. Anh có biết anh Lào sẵn sàng làm việc này chỉ với 500.000 không?
- Xin lỗi, Anh không hiểu ý em. Em cũng chỉ lấy 500.000, còn 500.000 là để biếu anh.


Trưởng Phòng cho anh Trung Quốc ra ngoài đợi. Đến lượt anh Việt Nam vào. Trưởng Phòng TCCB lại hỏi:


- Có việc như thế này... Anh xem có làm được không?
- Quá dễ
- Anh Viêt Nam hăng hái trả lời.
- Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?

Anh Việt Nam, mà chúng ta đã biết quá rõ, trả lời:

- 1.500.000 đồng.
- Ô đắt quá. Anh có biết anh Lào sẵn sàng làm việc này chỉ với 500.000 không?
- Xin lỗi, Anh không hiểu ý em. Em cũng chỉ lấy 500.000, còn 500.000 là để biếu anh. 500.000 còn lại em thuê thằng Lào nó làm.

Tái chế.

Một bác Việt Nam ngồi ăn sáng trong quán, thì bỗng có một chú Mẽo lân la vào ngồi cạnh, vừa bỏm bẻm nhai kẹo cao su vừa bắt chuyện.
- Này, ở Việt Nam ăn bánh mì cả vỏ à?
- Ừ - khó chịu vì bị làm phiền, bác Việt Nam trả lời cộc lốc.
- Hừm, ở Mỹ bọn tao khác, chỉ ăn ruột thôi, cùi bánh thì nghiền ra làm bánh sừng bò, bán sang Việt Nam
.
Chu mỏ thổi một cái bong bóng, hắn hỏi tiếp với vẻ mặt rất tự mãn:
- Thế chúng mày cũng ăn mứt với bánh mì chứ?
- Tất nhiên - Bác Việt Nam trả lời, với vẻ ko quan tâm.
- Ở Mỹ khác - vừa nổ đốp một bóng kẹo cao su, thằng Mẽo vừa nói với vẻ chế diễu - bọn tao chỉ ăn hoa quả cho bữa sáng, còn vỏ, hạt thì tái chế biến thành mứt, rồi bán cho Việt Nam.
Ðến đây thì cú lắm rồi, bác Việt Nam bèn hỏi lại:
-Thế ở Mỹ chúng mày có "ấy ấy" không?
- Tất nhiên.
- Thế chúng mày làm gì với những bao OK vừa dùng xong?
- Vứt đi thôi, thế cũng hỏi.
Mỉm cười với ánh mắt tinh quái, bác Việt Nam trả lời:
- Chúng tao thì khác, ở Việt Nam người ta gom tất cả OK dùng rồi để tái chế, nấu chảy ra thành chewing gum, rồi đem xuất khẩu sang... bán cho chúng mày đấy...

Cao thủ!

Ba tên không tặc khống chế một chiếc máy bay quốc tế chở khách. Trên máy bay trong số đông hành khách có cả một chàng cao bồi Mỹ, một kiếm khách Tàu và có duy nhất một chú Việt Nam. Bọn cướp trang bị súng ống ngập răng, vẻ rất hung hãn. Mọi người sợ hãi líu ríu nộp tiền, vàng, đồ trang sức. Bỗng kiếm quang lấp loáng, người khách Tàu đã rút thanh Phi long đoạt mệnh ra xả một tên cướp làm hai mảnh. Nhưng hai tên còn lại đã lập tức xả súng tiêu diệt ngay người kiếm khách nọ. Cùng lúc chàng cao bồi Mỹ cũng rút phắt ra hai khẩu Côn xoay to tướng nhanh như cắt vẩy đạn vào hai tên nhưng cuối cùng anh cũng bị hạ sát vì hai tên kia nhanh không kém.
Lúc bấy giờ chú Việt Nam mới lừ đừ tiến lại phía bọn cướp. Chúng sững lại trong vài giây rồi nhất loạt xả tiểu liên vào người anh. Nhưng, kỳ lạ thay, chúng đã bắn hết cả băng đạn mà chú Việt Nam vẫn không hề hấn gì. Cuối cùng bọn cướp đầu hàng vì quá hoảng sợ.
Sau khi hoàn hồn, mọi người xúm lại quanh chú Việt Nam nhao nhao hỏi:
- "Tại sao anh lại chống được đạn của chúng tài tình đến vậy?".
Chú Việt Nam thản nhiên trả lời:
- "Có bí quyết gì đâu".
Rồi chú cởi áo khoác ngoài ra. Thì ra ở bên trong toàn phụ tùng xe đạp, nồi áp suất các loại!

Vô địch dũng cảm!

Tại cuộc thi vô địch dũng cảm thế giới. Lọt vào vòng chung kết là đại diện của 3 quốc gia Mỹ, Nhật và Việt Nam.
Trong phần thi đoàn Mỹ, 2 anh chàng cowboy nhẩy lên ngựa rồi mỗi anh phi ngựa về một hướng ngược nhau. Sau khi phi được khoảng 200m thì 2 anh chàng này rút súng ra và bắn bay mũ của nhau. Màn thi cũng khá hấp dẫn tuy nhiên đã được diễn ra nhiều trên phim ảnh nên cũng không được khán giả vỗ tay hưởng ứng nhiều lắm.
Ðễn phần thi của đoàn Nhật, 2 võ sĩ samurai bước ra sân khấu cúi đầu chào khán giả. Sau đó một người lấy dao và mổ bụng người còn lại móc ruột gan đặt ra ngoài. Phần thi này được khán giả vỗ tay khá nhiệt liệt.
Cuối cùng đến lượt thi của đoàn Việt Nam, bước ra sân khấu là hai anh chàng ăn mặc khá luộm thuộm, đã thế một anh lại còn mang theo một chiếc cưa, còn một anh thì vác theo một vật gì dài dài đen thui lại còn han gỉ không hiểu là cái gì. Sau đó họ đặt vật kia xuống và ngồi cưa, trong khi cưa họ còn liên tục đốt thuốc lào rất là sảng khoái. Lúc đầu khán giả không hiểu 2 người này đang làm cái gì, thế mà cũng đòi đi thi vô địch dũng cảm. Bỗng có một thành viên ban giám khảo đứng bật dậy và chạy biến khỏi nhà thi đấu, vừa chạy vừa nói gì đó không ra hơi. Khán giả bắt đầu nhốn nháo và 15 giây sau cả nhà thi đấu đã không còn bóng một vị khán giả nào.
Kết qủa cuối cùng đoàn Việt Nam giành giải nhất và được giữ cúp vô địch vĩnh viễn. Thì ra trong phần thi của mình 2 thành viên của đoàn Việt Nam ngồi cưa một quả bom được Mỹ ném xuống trong chiến tranh ở Việt Nam.

Khoai tây ngắn ngày

Trong một hội nghị quốc tế về trồng trọt, đài biểu Pháp phát biểu:
-Chúng tôi trồng khoai tây vào ngày 15-5 và thu hoạch vào 15-8.
Ðại biểu Anh:
-Chúng tôi trồng khoai tây vào vào ngày 15-5 nhưng thu hoạch vào 15-7 sớm hơn hẳn một tháng.
Ðại biểu Mỹ:
-Chúng tôi trồng khoai tây vào vào ngày 15-5, nhưng thu hoạch vào 15-6 sớm hẳn hai tháng.
Ðại biểu Việt Nam:
-Chúng tôi trồng vào ngày 15-5 và thu hoạch vào 16-5
Cả hội trường:
-Cái gì, chỉ có một ngày đã thu hoạch được?
-À vâng, đúng lúc đấy chúng tôi thèm ăn khoai tây đến nỗi không chịu được.

Mẹ yêu gì?!

Có ba bà kia dẫn con đến một ông bác sĩ nọ để khám bệnh cho con.
Bác sĩ hỏi:
- Cháu tên gì?
Ðứa bé trả lời:
- Dạ cháu tên Mai !
Bác sĩ:
- Mẹ cháu đặt tên Mai cho cháu đẹp lắm. Chú biết chắc chắn mẹ cháu rất thích hoa mai lắm cho nên đặt cho cháu tên Mai.
Bác sĩ bèn hỏi đứa bé bên cạnh:
- Thế cháu tên gì ?
Ðứa bé trả lời:
- Dạ cháu tên Hồng !
Bác sĩ:
- Mẹ cháu đặt tên Hồng cho cháu đẹp lắm. Chú biết chắc chắn mẹ cháu rất thích hoa Hồng lắm cho nên đặc cho cháu tên Hồng.
Bỗng nhiên bà thứ 3 đứng phắt dậy rồi bảo con:
- Thôi, Cu! Cu! Ði về Cu!

Cuộc thi nhịn đói


Người ta tổ chức ra một cuộc thi gọi là '' Cuộc thi nhịn đói'', có 3 nước, Việt Nam, Mỹ và Nhật tham gia. Ban tổ chức sẽ cho 3 người này vào 3 căn phòng trống, mỗi phòng chỉ có một cái chuông nhỏ để bấm nếu như có một người nào muốn bỏ cuộc vì không chịu nổi. Và cuộc thi bắt đầu, người ta tính thời gian.....
Sau 2 ngày, tên người Mỹ nọ phải bấm chuông xin ra vì quá đói....
Tiếp theo đó là tên người Nhật với khoảng thời gian là 4 ngày nhưng cũng không thể chịu đựng hơn...
Theo quy định thì người ta sẽ phải chờ người dự thi tự mình chấm dứt (vì còn tính thời gian kỷ lục) mới trao giải thưởng....nhưng họ chờ 6 ngày, rồi 8 ngày, vẫn không thấy anh Việt Nam chịu bấm chuông, họ bắt đầu lo lắng. Cuối cùng, họ bắt buộc phải phá cửa để vào xem tình hình thì.....người ta thấy anh Việt Nam đang nằm thoi thóp trong góc tường, người ngợm như chết rồi, khi họ hỏi: " Lý do nào đã khiến cho anh có một ý chí phấn đấu ngoan cường như thế, đói vẫn không chịu thua...?"' thì anh chàng Việt Nam hổn hển không ra hơi: "Mẹ....thằng... thằng nào.... .phá... hỏng cái chuông..... của... tao..!!!'' ...sau đó xỉu luôn...

Không có nhận xét nào: